PVLC Mùa Thường
Niên Tuần XVIII Thứ 3
Bài
Ðọc I: (Năm I) Ds 12, 1-13
"Môsê không như tiên
tri khác; sao các ngươi dám nói xấu ông ta?"
Trích sách Dân Số.
Trong những ngày ấy,
Maria và Aaron nói xấu ông Môsê, vì vợ ông này là người xứ
Êthiôpia. Họ nói: "Thiên Chúa chỉ phán với một mình Môsê mà thôi
ư? Người chẳng phán cùng chúng ta như thế sao?" Chúa nghe biết
sự ấy - vì Môsê là người hiền lành nhất trong thiên hạ - Chúa
liền phán cùng Môsê, Aaron và Maria rằng: "Cả ba hãy đến nhà xếp
giao ước".
Khi cả ba ra đi, thì
Chúa ngự xuống trong cột mây, đứng ngay ở cửa nhà xếp, gọi Aaron
và Maria. Hai người tiến tới, và Chúa phán rằng: "Hãy nghe lời
Ta nói đây: Nếu trong các ngươi có ai là tiên tri của Chúa, thì
Ta hiện ra cùng người ấy trong thị kiến; hay Ta nói truyện với
người ấy trong giấc mộng. Nhưng Môsê tôi tớ của Ta không phải
thế. Ông rất trung thành trong cả nhà Ta. Ta trực tiếp đối diện
nói truyện với ông, ông thấy Chúa tỏ tường, không bí ẩn hay là
hình bóng. Vậy sao các ngươi dám chê trách Môsê tôi tớ của Ta?"
Chúa nổi giận họ mà bỏ đi, và đám mây trên nhà xếp cũng bay đi.
Thế là Maria bị phung cùi, mình trắng như tuyết.
Aaron ngoảnh lại thấy
bà ấy đã bị phung cùi, nên nói với Môsê rằng: "Thưa Ngài, xin
đừng phạt chúng tôi đã dại phạm tội. Xin đừng để em tôi nên như
kẻ chết và như trẻ sinh non? Ðây phân nửa thịt nó đã bị bệnh
phung cùi làm thối nát". Môsê kêu van cùng Chúa rằng: "Lạy Thiên
Chúa, xin Chúa cứu chữa bà ấy".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca:
Tv 50, 3-4. 5-6a. 6bc-7. 12-13
Ðáp: Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng
nhân hậu Chúa, vì con đã phạm tội (c. 3a).
Xướng: 1) Lạy Chúa,
nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo
lượng cả đức từ bi. Xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con
sạch lâng tội ác. - Ðáp.
2) Vì sự lỗi con thực
là con biết, và tội con ở trước mặt con luôn. Con phạm tội phản
nghịch cùng một Thiên Chúa. - Ðáp.
3) Con thi hành điều
ác trước thiên nhan, hầu tỏ ra Chúa công bình khi phê phán. Này
coi, con đã chào đời trong ô uế, và trong tội, mẹ đã hoài thai
con. - Ðáp.
4) Ôi lạy Chúa, xin
tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị
trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu
hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con. - Ðáp.
Alleluia:
Tv 24, 4c và 5a
Alleluia, alleluia! -
Lạy Chúa, xin dạy bảo con lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con
trong chân lý của Ngài. - Alleluia.
Phúc Âm:
Mt 14, 22-36
"Xin truyền cho con đi
trên mặt nước mà đến cùng Thầy".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi dân chúng đã ăn
no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ
bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ
xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở
đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập
chờn vì ngược gió.
Canh tư đêm tối, Người
đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt
biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi
kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy
yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu
quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng
Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi
trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ
hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con".
Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin,
tại sao lại nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên
lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật,
Thầy là Con Thiên Chúa!"
{Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ
và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan
tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết
mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của
Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành}.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm Nghiệm:
Chúa
thích chơi trò ma quái
Bài Phúc Âm cho Thứ Ba
Tuần XVIII Thường Niên hôm nay thuật lại một biến cố xẩy ra sau
phép lạ bánh hóa nhiều. Biến cố này xẩy ra thứ tự 4 phần như
sau:
Phần nhất: "Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ
trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải
tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một
mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra
giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió".
Ở đây chúng ta
thấy chính Chúa Giêsu giải tán dân chúng, chứ Người không bảo
các tông đồ làm một việc xứng với thân phận và vai trò là môn đệ
của Người. Người đích thân làm việc này có thể là vì "Người
lên núi cầu nguyện một mình". Bởi đó Người đã "giục môn
đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước", con thuyền mà
Thày trò đã sử dụng để tránh dân chúng tuốn đến trước đó (xem
Marco 6:32). Và có thể là vì một mục đích khác nữa, có lợi cho
các tông đồ, nên cho mãi "đến chiều, Người vẫn ở đó một mình.
Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược
gió".
Phần hai: "Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các
ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng:
'Ma kìa' và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu
nói với các ông rằng: 'Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ'".
Phải, ở đây
chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu cố ý để cho thuyền của các tông đồ "ra
giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió" rồi Người
mới xuất hiện giữa đêm tối: "Canh tư đêm tối, Người đi trên
mặt biển mà đến với các ông", chứ không xuất hiện với các
vị khi trời còn sáng và vào lúc không có sóng gió gì, khiến
các ông bấy giờ không còn nhận ra Người, càng hoảng sợ hơn nữa:
"mà nói rằng: 'Ma kìa' và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng". Thiên
Chúa hay chơi trò ma quái này với thành phần thiểu số được Ngài
tuyển chọn, và Ngài thích tỏ mình ra trong những cơn gian nan
khốn khó của những ai cần tin vào Ngài: "Hãy yên tâm. Thầy
đây, đừng sợ".
Phần ba: "Phêrô
thưa lại rằng: 'Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho
con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy'. Chúa phán: 'Hãy đến'.
Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa
Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la
lên rằng: 'Lạy Thầy, xin cứu con'. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay
nắm lấy ông mà nói: 'Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?' Khi
cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong
thuyền đến lạy Người mà rằng: 'Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!'".
Được trấn an và
nhận ra quả thực là Thày của mình chứ chẳng phải ma quái gì,
Tông Đồ Phêrô chẳng những cảm thấy hết sợ mà còn trở nên khoái
chí đến độ đã xin với Người rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy,
thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúng
ta thấy Tông Đồ Phêrô không tự ý nhào ra khỏi thuyền mà đến với
Thày mà là xin lệnh của Thày trước. Và khi được Người cho phép "hãy đến"
ngài liền "xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến
cùng Chúa Giêsu".
Về sự kiện Chúa
Giêsu đi trên mặt nước đến cùng các môn đệ này cũng thế, người
ta cũng tìm cách giải thích nghe có lý để gạt bỏ những gì gọi là
phép lạ của Chúa Giêsu đi. Chẳng hạn, họ giải thích rằng bấy giờ
là mùa đông nên nước bị đông cứng nên Chúa Giêsu đã bước đi trên
tảng băng chứ không phải trên nước. Đúng là một giải thích trẻ
con, chỉ đánh lừa được những ai không cẩn thận đọc Thánh Kinh.
Vậy thì chỉ có chỗ Tông Đồ Phêrô bị chìm xuống là chỗ duy nhất
không bị đông đá hay sao? Hay chỉ có chỗ nào Chúa Giêsu đi thì
mới bị đóng băng còn chỗ nào thuyền của các môn đệ chèo thì toàn
là nước à? Thật là một hiện tượng có vẻ ảo thuật hơn là
thiên nhiên.
Chúng ta không biết được từ thuyền đến chỗ Chúa Giêsu đang đi
trên biển mà đến với thuyền của các tông đồ bao xa. Nhưng chắc
cũng không còn xa cho lắm, bởi trong đêm tối các tông đồ còn có
thể nhìn thấy được Người và còn có thể nghe được tiếng của Người
giữa sóng gió ào ào. Vậy từ thuyền đến chỗ của Chúa Giêsu rất
gần nên có thể suy đoán rằng Tông Đồ Phêrô vừa mới ra khỏi
thuyền được một chút thì đã cảm thấy chới với: "Khi thấy gió
mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: 'Lạy Thầy,
xin cứu con'".
Tất nhiên Chúa
Giêsu ở ngay đó không thể nào để cho vị tông đồ này chết chìm: "Lập
tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: 'Người hèn tin, tại
sao lại nghi ngờ?'". Đúng thế, chỉ vì "nghi ngờ" mà
Tông Đồ Phêrô mới bị chìm xuống, trái lại, nếu sóng gió càng
mạnh, càng cản trở vị tông đồ này đến cùng Chúa Giêsu, mà ngài
cứ tiếp tục thắng vượt tất cả, bằng một lòng tin tưởng tuyệt đối
vào Thày, Đấng đang ở ngay phía trước mặt ngài và là chính mục
tiêu tiến đến của ngài, thì chắc chắn ngài đã gặp được Người
trong chính sóng gió và giữa đêm tối.
Dầu sao Chúa
Giêsu cũng đạt được mục đích của Người là tỏ mình ra cho các
tông đồ giữa cơn gian nan khốn khó đầy hiểm nguy của các vị để
các vị nhờ đó mà tin vào Người: "Khi cả hai đã lên thuyền thì
gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà
rằng: 'Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!'".
"Khi cả hai
đã lên thuyền thì gió liền yên lặng" có nghĩa là cuộc thử
thách đức tin của các tông đồ được Chúa Giêsu sắp xếp xẩy ra chỉ
tới đó thôi, nghĩa là cho tới khi Người bước vào trong thuyền
của các vị, và cũng chính là lúc và là nơi các vị nhận biết
Người đúng như những gì Người mong muốn nơi các vị: "Những
người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: 'Thật, Thầy là Con
Thiên Chúa!'"
Điều tích cực cần
phải áp dụng thực hành được bài Phúc Âm gợi lên cho chúng ta hôm
nay được rút từ trường hợp của tông đồ Phêrô, vị tông đồ một khi
hoảng sợ, ở chỗ bị chi phối bởi cuồng phong nên bị chìm xuống
thế nào, thì một khi Kitô hữu chúng ta không gắn mắt đức tin của
chúng ta vào Chúa, mà chỉ vào những sự kiện hay con người gây
khốn cho mình, chúng ta khó lòng, nếu không muốn nói là không
thể nào không tức giận, không trả đũa, bất an ..., nghĩa là
chúng ta bị chìm xuống dưới nước là hình ảnh bản tính tự nhiên
của chúng ta, chứ không vượt trên (như tông đồ Phêrô đi trên mặt
nước) bản tính tự nhiên của mình, cho tới khi chúng ta nhìn lên
Chúa, sống đức tin, như tông đồ Phêrô đã tuyên xưng qua lời kêu
cứu của ngài: "Thày ơi, cứu con với".
Điều tiêu cực cần phải tránh đó là đừng bao giờ để mắt của mình
bị quáng gà đến độ "nhìn cò ra quạ", nhìn Chúa lại tưởng ma. Tại
sao? Tại vì hoảng sợ! Tại vì bất an! Chính cái hoảng sợ và bất
an làm cho mắt con người bị mờ đi, khiến cho sự thật trước mắt
bị nhạt nhòa, bị sóng sánh, bị chao đảo đến độ bị biến dạng
trước những con mắt không còn làm chủ được mình. Như thế, chỉ
còn một cách duy nhất để bị tình trạng quáng gà đó là áp dụng
đường lối tích cực trên đây, đó là cứ nhìn thẳng vào đối tượng
mình tin tưởng ngay từ ban đầu.
Tâm trạng đột
nhiên hoảng hốt của tông đồ Phêrô nên vị tông đồ đang tin
tưởng đi trên nước đến với Thày mình thì bị chìm ngay xuống nước
trong bài Phúc Âm hôm nay, được phản ảnh phần nào nơi trường hợp
của Maria và Aaron là anh chị em ruột thịt của Moisen trực tiếp "nói xấu ông Môsê, vì vợ
ông này là người xứ Êthiôpia. Họ nói: 'Thiên Chúa chỉ phán với một mình
Môsê mà thôi ư? Người chẳng phán cùng chúng ta như thế sao?'", mà chính là gián tiếp trách móc
Thiên Chúa như thể cho Ngài là thiên vị, nên đã phạm đến cả
Thiên Chúa, đến độ, sau khi Chúa tỏ cho 2 vị này biết về Moisen
ở trong "nhà xếp giao ước", thì "Chúa nổi giận họ mà bỏ đi, và đám
mây trên nhà xếp cũng bay đi. Thế là Maria bị phung cùi, mình
trắng như tuyết. Maria bị phung cùi, mình trắng như
tuyết".
Sau khi "Aaron ngoảnh lại thấy bà ấy đã bị phung cùi, nên nói
với Môsê rằng: 'Thưa Ngài, xin đừng phạt chúng tôi đã dại phạm
tội. Xin đừng để em tôi nên như kẻ chết và như trẻ sinh non? Ðây
phân nửa thịt nó đã bị bệnh phung cùi làm thối nát'. Môsê kêu
van cùng Chúa rằng: 'Lạy Thiên Chúa, xin Chúa cứu chữa bà ấy'", một
tiếng kêu van thay cho chính phạm nhân Maria, một người chị em
của ông chắc chắn đã nhận biết lỗi lầm của mình, khi bị Chúa
trừng phạt nhãn tiền như thế, để cảnh tỉnh bà và giúp cho bà nhờ
đó sống tốt lành hơn nhờ biết mình và tin vào Ngài hơn, bằng tất
cả tâm hồn thiống hối ăn năn như tâm trình của Thánh Vịnh 50 ở
Bài Đáp Ca hôm nay:
1) Lạy Chúa, nguyện
thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả
đức từ bi. Xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng
tội ác. .
2) Vì sự lỗi con thực
là con biết, và tội con ở trước mặt con luôn. Con phạm tội phản
nghịch cùng một Thiên Chúa.
3) Con thi hành điều
ác trước thiên nhan, hầu tỏ ra Chúa công bình khi phê phán. Này
coi, con đã chào đời trong ô uế, và trong tội, mẹ đã hoài thai
con.
4) Ôi lạy Chúa, xin
tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị
trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu
hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
Thu.3.XVIII.TN.mp3
